唐代 徐夤
应节谁穷造化端,菊黄豺祭问应难。红窗透出鸳衾冷, 白草飞时雁塞寒。露结芝兰琼屑厚,日干葵藿粉痕残。 世间无比催摇落,松竹何人肯更看。
yīng jié shuí qióng zào huà duān   huáng chái wèn yìng nán hóng chuāng tòu chū yuān qīn lěng  
bái cǎo fēi shí yàn sāi hán jié zhī lán qióng xiè hòu   gàn kuí huò fěn hén cán
shì jiān cuī yáo luò   sōng zhú rén kěn gèng kàn