衰晚

宋代 文同
衰晚得洋川,劳生只自怜。 文移供尽日,心力付流年。 咄咄空书字,便便声昼眠。 其如昏嫁在,了即赋归田。
shuāi wǎn yáng chuān   láo shēng zhī lián  
wén gōng jìn   xīn liú nián  
duō duō kōng shū   biàn 便 biàn 便 shēng zhòu mián  
hūn jià zài   le guī tián