衰叹

宋代 陆游
十年三堕齿,久矣叹吾衰。 亹亹循天理,兢兢到死时。 穷空颜子巷,勤苦董生帷。 道远余生趣,常忧日影移。
shí nián sān duò chǐ 齿   jiǔ tàn shuāi  
wěi wěi xún tiān   jīng jīng dào shí  
qióng kōng yán zi xiàng   qín dǒng shēng wéi  
dào yuǎn shēng   cháng yōu yǐng