衰甚书感

宋代 陆游
发残不胜冠,齿堕欲废嚼;譬如亭皋木,秋至叶自落。 岂惟形骸变,意气已非昨。 床隅倚拄杖,壁上挂双屩,经旬不出户,薄饭羹藜藿。 居然远霜露,因得养腰脚。 年衰固应死,延促未可度。 人之生实难,寿终固为乐。 开卷思千载,阅世等六博。 志士有蹈海,儒生亦投阁。 何如酿浊醪,遇兴时独酌?半酣望青天,万事付一噱。
cán shèng guān   chǐ 齿 duò fèi jué   tíng gāo   qiū zhì luò
wéi xíng hái biàn   fēi zuó
chuáng zhǔ zhàng   shàng guà shuāng juē   jīng xún chū   báo fàn gēng huò
rán yuǎn shuāng   yīn yǎng yāo jiǎo
nián shuāi yīng   yán wèi
rén zhī shēng shí nán   shòu 寿 zhōng wéi
kāi juàn qiān zǎi   yuè shì děng liù
zhì shì yǒu dǎo hǎi   shēng tóu
niàng zhuó láo   xīng shí zhuó   bàn hān wàng qīng tiān   wàn shì jué