衰柳

宋代 张因
摇落无心问化工,秋山秋水怨何穷。黄眉惨淡愁逢雨,青眼飘零泣向风。 剩得寒蝉鸣古岸,更无残月照离宫。断魂草趁羌人管,又逐清商入远空。
yáo luò xīn wèn huà gōng   qiū shān qiū shuǐ yuàn qióng huáng méi cǎn dàn chóu féng   qīng yǎn piāo líng xiàng fēng
shèng hán chán míng àn   gèng cán yuè zhào gōng duàn hún cǎo chèn qiāng rén guǎn   yòu zhú qīng shāng yuǎn kōng