衰羸

宋代 刘攽
衰羸因底病相和,留滞俄然去日多。却是天怜令寿考,任从人会作风波。 宽心总与欢欣受,述意无妨慷慨歌。更有南华书数纸,鹏声蜗角奈渠何。
shuāi léi yīn bìng xiāng   liú zhì é rán duō què shì tiān lián lìng shòu kǎo 寿 rèn   cóng rén huì zuò fēng    
kuān xīn zǒng huān xīn shòu   shù fáng kāng kǎi gèng yǒu nán huá shū shù zhǐ péng   shēng jiǎo nài