衰病有感

宋代 陆游
羁宦一周星,归如化鹤丁。 灰心成寂寂,霜鬓失青青。 小智空自贵,大愚元不灵。 客来应绝倒,扶病讲丹经。
huàn zhōu xīng   guī huà dīng  
huī xīn chéng   shuāng bìn shī qīng qīng  
xiǎo zhì kōng guì   yuán líng  
lái yīng jué dǎo   bìng jiǎng dān jīng