衰病

宋代 吕南公
衰病相侵卑,劳生得意迟。两腓初瘦后,左耳半聋时。 已取世上苦,强将天下知。只宜收散质,偷惰学支离。
shuāi bìng xiāng qīn bēi   láo shēng de chí liǎng féi chū shòu hòu zuǒ   ěr bàn lóng shí    
shì shàng   qiáng jiàng tiān xià zhī zhǐ shōu sàn zhì tōu   duò xué zhī