寿子

元代 张养浩
于维我祖,肇基青阳。挥为弓正,爰氏以张。厥族孔殷,奕叶振芳。 周仲孝显,汉良智彰。释之平决,博望远扬。折辕有湛,埋轮有纲。 吴惮昭直,蜀贤飞刚。五龙佐宋,九龄辅唐。睢阳之节,山斗与昂。 燕公之文,江汉叵量。玄素遗直,志和真藏。下迨五季,全义循良。 天水之兴,齐贤慨慷。乖崖崛起,西土是康。横渠道学,于圣有光。 南轩继之,益炽益昌。天开皇元,有公有卿。凡吾之冑,皆时之望。 繄我王父,更世多故。服戎前茅,艰险伊屡。其周人急,空橐弗顾。 垂百其龄,可灼平素。父年十八,独任家务。于江于淮,是乱是溯。 以隐于贾,以晦其著。以俭其出,以阜其聚。以开我人,以笃我祜。 余时昉冠,儒雅是慕。维诗维书,靡旦靡暮。其业未竟,乃仕乃骛。 亲实命之,弗荷恒惧。幸无失坠,以永终誉。岂曰能官,菽水攸助。 甫出五旬,遂引而去。二子丧一,今惟汝独。汝兄使存,吾岂汝督。 兹因诞辰,略汝之告。彼圣与贤,非四耳目。第性湛然,不汨于欲。 夫道非远,在志之笃。维志之笃,无坚不窟,无远不躅。 无高不升,无深不瞩。其弱可强,其暗可煜。铁焉可金,石焉可玉。 毋小成是梏,毋细娱是逐。毋师友是拂,毋祖宗是辱。 维人之心,匪恶伊善。由弗修养,道乃违叛。处彼下流,只将孰怨。 粤天地分,岁月无算。此身始有,胡忍涂炭。古人遗训,方册具见。 吾指其南,汝进毋惮。
wéi   zhào qīng yáng huī wèi gōng zhèng yuán   shì zhāng jué kǒng yīn   zhèn fāng      
zhōu zhòng xiào xiǎn   hàn liáng zhì zhāng shì zhī píng jué   wàng yuǎn yáng shé yuán yǒu zhàn mái lún   yǒu gāng      
dàn zhāo zhí   shǔ xián fēi gāng lóng zuǒ sòng jiǔ   líng táng suī yáng zhī jié shān dòu   áng      
yàn gōng zhī wén   jiāng hàn liàng xuán zhí zhì   zhēn cáng xià dài quán   xún liáng      
tiān shuǐ zhī xīng   xián kǎi kāng guāi jué   西 shì kāng héng dào xué shèng   yǒu guāng      
nán xuān zhī   chì chāng tiān kāi huáng yuán yǒu   gōng yǒu qīng fán zhī zhòu jiē shí   zhī wàng      
wáng   gēng shì duō róng qián máo jiān   xiǎn zhōu rén kōng tuó        
chuí bǎi líng   zhuó píng nián shí   rèn jiā jiāng huái shì luàn   shì      
yǐn jiǎ   huì zhù jiǎn chū   kāi rén        
shí fǎng guān   shì wéi shī wéi shū   dàn wèi jìng nǎi shì   nǎi      
qīn shí mìng zhī   héng xìng shī zhuì   yǒng zhōng yuē néng guān shū shuǐ   yōu zhù      
chū xún   suì yǐn ér èr zi sàng jīn   wéi xiōng shǐ cún 使        
yīn dàn chén   lüè zhī gào shèng xián fēi   ěr xìng zhàn rán        
dào fēi yuǎn   zài zhì zhī wéi zhì zhī   jiān   yuǎn zhú    
gāo shēng   shēn zhǔ ruò qiáng   àn tiě yān jīn shí yān        
xiǎo chéng shì   shì zhú shī yǒu shì   zōng shì    
wéi rén zhī xīn   fěi è shàn yóu xiū yǎng dào   nǎi wéi pàn chù xià liú zhǐ jiāng   shú yuàn      
yuè tiān fēn   suì yuè suàn shēn shǐ yǒu   rěn tàn rén xùn fāng   jiàn      
zhǐ nán   jìn dàn