寿悦斋李先生

宋代 程公许
君不见温公崇福十五年,上下千载书法岩。 又不见蜀公静退不待耄,钟律制成天一笑。 乐则行之忧则远,出处无非圣之时。 一朝都人拥马首,留相天子不得辞。 颍昌胡为几不动,各以就去揭榘仪。 悦斋先生天下士,琬琰琮璜国镇瑞。 盛名姱节耀古今年内,岁晚松阶犹候对。 时台剧谈锯蜚屑,志堂析疑{上竹下氐}启钥。 夜归风雨一龛灯,目电窥书光烁烁。 禹贡山川如指掌,漆园之解无郭象。 更将次五订箕畴,不妨后觉勤鑽仰。 年来岷峨殊怆悽,公与洁斋名德齐。 长康磊配晓月,士有司命国蔡蓍。 卧架诗书差足乐,凭高忍见楚氛恶。 岂不望公勇拂衣,正恐百姓须公活。 愿公相业追无佑,以一至诚服雄狡。 愿公眉寿如东轩,黄发皤皤国元老。 云蒸雨族沛作霖,贤以类聚治乃兴。 卷舒在公亦何心,四海矫首四山岑。 薰风自南一披襟,起舞称寿千黄金。 洗耳五弦虞氏琴,为公缓轸歌嗣音。
jūn jiàn wēn gōng chóng shí nián   shàng xià qiān zǎi shū yán  
yòu jiàn shǔ gōng jìng tuì 退 dài mào   zhōng zhì chéng tiān xiào  
xíng zhī yōu yuǎn   chū chù fēi shèng zhī shí  
zhāo dōu rén yōng shǒu   liú xiāng tiān  
yǐng chāng wéi dòng   jiù jiē  
yuè zhāi xiān sheng tiān xià shì   wǎn yǎn cóng huáng guó zhèn ruì  
shèng míng kuā jié yào 耀 jīn nián nèi   suì wǎn sōng jiē yóu hòu duì  
shí tái tán fēi xiè   zhì táng   { shàng zhú xià   } yuè  
guī fēng kān dēng   diàn kuī shū guāng shuò shuò  
gòng shān chuān zhǐ zhǎng   yuán zhī jiě guō xiàng  
gèng jiāng dìng chóu   fáng hòu jué qín zuān yǎng  
nián lái mín é shū chuàng   gōng jié zhāi míng  
cháng kāng lěi pèi xiǎo yuè   shì yǒu mìng guó cài shī  
jià shī shū chà   píng gāo rěn jiàn chǔ fēn è  
wàng gōng yǒng   zhèng kǒng bǎi xìng gōng huó  
yuàn gōng xiāng zhuī yòu   zhì chéng xióng jiǎo  
yuàn gōng méi shòu 寿 dōng xuān   huáng guó yuán lǎo  
yún zhēng pèi zuò lín   xián lèi zhì nǎi xīng  
juǎn shū zài gōng xīn   hǎi jiǎo shǒu shān cén  
xūn fēng nán jīn   chēng shòu 寿 qiān huáng jīn  
ěr xián shì qín   wèi gōng huǎn zhěn yīn