寿延迈叔祖

宋代 程公许
吾宗谱牒祖通义,蝉聊到公十五世。 五派之分同一源,如木有本瓜有蒂。 公家门户最赫奕,簪绂相承真鲜俪。 堂堂铁面渠州牧,能以方雨永来裔。 用之不尽地自宽,信有诗书为可继。 龙驹隋寺汗流赭,修途万里自迢递。 箭锋巧中由基的,桂香悭与春官第。 谁知风雨短檠灯,惯作儒生穷活计。 彤檐问俗历三州,和平敛退锋芒锐。 羹藜任笑庖烟冷,嚼蜡倦亲歌舌脆。 似闻皇华催遣送,斗城未必能留滞。 广平传言五百年,凛凛千钧若旒缀。 藉公一力为挽回,澡刷家声旧芳桂。 平生况耐反覆看,穮袞悬知多敛穧。 鼎来富贵正黑头,粲粲芝兰满庭砌。 周盟有幸聊肺腑,鲁泮居然觉疣赘。 所愿宗风振寂寥,敢将末路窃声势。 雾雨濛濛梅子黄,廉泉上薰风细。 千金称寿意何如,自倚亲为新制。
zōng dié tōng   chán liáo dào gōng shí shì  
pài zhī fēn tóng yuán   yǒu běn guā yǒu  
gōng jiā mén zuì   zān xiāng chéng zhēn xiān  
táng táng tiě miàn zhōu   néng fāng yǒng lái  
yòng zhī jìn kuān   xìn yǒu shī shū wèi  
lóng suí hàn liú zhě   xiū wàn tiáo  
jiàn fēng qiǎo zhōng yóu de   guì xiāng qiān chūn guān  
shéi zhī fēng duǎn qíng dēng   guàn zuò shēng qióng huó  
tóng yán wèn sān zhōu   píng liǎn tuì 退 fēng máng ruì  
gēng rèn xiào páo yān lěng   jiáo juàn qīn shé cuì  
shì wén huáng huá cuī qiǎn sòng   dòu chéng wèi néng liú zhì  
guǎng 广 píng chuán yán bǎi nián   lǐn lǐn qiān jūn ruò liú zhuì  
gōng wèi wǎn huí   zǎo shuā jiā shēng jiù fāng guì  
píng shēng kuàng nài fǎn kàn   biāo gǔn xuán zhī duō liǎn  
dǐng lái guì zhèng hēi tóu   càn càn zhī lán mǎn tíng  
zhōu méng yǒu xìng liáo fèi   pàn rán jué yóu zhuì  
suǒ yuàn zōng fēng zhèn liáo   gǎn jiāng qiè shēng shì  
méng méng méi zi huáng   lián quán shàng xūn fēng  
qiān jīn chēng shòu 寿   qīn wéi xīn zhì