首阳山

唐代 吴融
首阳山枕黄河水,上有两人曾饿死。不同天下人为非, 兄弟相看自为是。遂令万古识君心,为臣贵义不贵身。 精灵长在白云里,应笑随时饱死人。
shǒu yáng shān zhěn huáng shuǐ   shàng yǒu liǎng rén céng è 饿 tóng tiān xià rén wéi fēi  
xiōng xiāng kàn wéi shì suì lìng wàn shí jūn xīn   wéi chén guì guì shēn
jīng líng cháng zài bái yún   yīng xiào suí shí bǎo rén