寿阳还与亲故别诗

南北朝 吴均
故人来送别,帐酒临行阡。露繁秋色慢,气怆蟪声煎。 雁渡章华国,叶乱洞庭天。复有向隅泪,中肠皆涕涟。 但愿千丈松,结景云之峰。山高日华早,枝多风彩重。 我还爱芳杜,群住揖骊龙。
rén lái sòng bié   zhàng jiǔ lín xíng qiān fán qiū màn   chuàng huì shēng jiān
yàn zhāng huá guó   luàn dòng tíng tiān yǒu xiàng lèi   zhōng cháng jiē lián
dàn yuàn qiān zhàng sōng   jié jǐng yún zhī fēng shān gāo huá zǎo   zhī duō fēng cǎi zhòng
hái ài fāng   qún zhù lóng