寿阳歌

宋代 张耒
寿阳楼前淮水碧,寿阳美女如脂白。李郎青鬓照青衫,曾在花前作狂客。 伯劳睡重花枝晚,时许蜻蜓一偷眼。欢娱虽少恨已多,纤手红笺挥翠管。 淮阳归来春已暮,夜夜梦魂淮上去。欲歌旧曲只添愁,画得双蛾不能语。 有客南来从寿春,众人笑问动精神。自从柳别章台后,攀折风光知几人。 已伴春衫辞侧帽,不怕娇啼随意笑。嗟君耿耿独相思,须信多情是年少。
shòu 寿 yáng lóu qián huái shuǐ   shòu 寿 yáng měi zhī bái láng qīng bìn zhào qīng shān céng   zài huā qián zuò kuáng    
láo shuì zhòng huā zhī wǎn   shí qīng tíng tōu yǎn huān suī shǎo hèn duō qiàn   shǒu hóng jiān huī cuì guǎn    
huái yáng guī lái chūn   mèng hún huái shǎng jiù zhǐ tiān chóu huà   shuāng é néng    
yǒu nán lái cóng shòu 寿 chūn   zhòng rén xiào wèn dòng jīng shén cóng liǔ bié zhāng tái hòu pān   shé fēng guāng zhī rén    
bàn chūn shān mào   jiāo suí xiào jiē jūn gěng gěng xiāng   xìn duō qíng shì nián shào