寿雪窦寺炳同长老

宋代 陈著
昌黎大颠相接识,为说道理惊孤寂。 欧公喜与惟俨交,爱其文逸通经术。 自顾拟非韩欧伦,漫游亦到沙门释。 明觉后人少野师,湖海宿尊推第一。 胸中自有大藏经,此外三兼翰林笔。 坐断名山皆梵家,能有几人知本色。 不从钵盂计颗粒,则向栋宇争寸尺。 彼滔滔者何足云,我油油然自相得。 年年荷师寿我生,今何以寿师生日。 欲写丹霞赞其高,师自有流乳一峰矗天碧。 欲倾嵩渌扬其清,师自有飞雪千丈挂空白, 但有数语一溪藤,相伴瓣香飞入室。 缘师法门本是空,我也将空当真实。 世閒何事非戏剧,请师一笑撼动天开图画壁。
chāng diān xiāng jiē shí   wèi shuō dào li jīng  
ōu gōng wéi yǎn jiāo   ài wén tōng jīng shù  
fēi hán ōu lún   màn yóu dào shā mén shì  
míng jué hòu rén shǎo shī   hǎi 宿 zūn tuī  
xiōng zhōng yǒu zàng jīng   wài sān jiān hàn lín  
zuò duàn míng shān jiē fàn jiā   néng yǒu rén zhī běn  
cóng   xiàng dòng zhēng cùn chǐ  
tāo tāo zhě yún   yóu yóu rán xiāng de  
nián nián shī shòu 寿 shēng   jīn shòu 寿 shī shēng  
xiě dān xiá zàn gāo   shī yǒu liú fēng chù tiān  
qīng sōng yáng qīng   shī yǒu fēi xuě qiān zhàng guà kòng bái  
dàn yǒu shù téng   xiāng bàn bàn xiāng fēi shì  
yuán shī mén běn shì kōng   jiāng kōng dàng zhēn shí  
shì xián shì fēi   qǐng shī xiào hàn dòng tiān kāi huà