首夏寒玉亭有怀伯起

明代 文嘉
春去绿阴成,犹闻春鸟鸣。雨滋庭草色,风度壁琴声。 静里流光转,愁中白发生。偶来成独坐,念尔若为情。
chūn 绿 yīn chéng   yóu wén chūn niǎo míng tíng cǎo fēng   qín shēng    
jìng liú guāng zhuǎn   chóu zhōng bái shēng ǒu lái chéng zuò niàn   ěr ruò wéi qíng