首尾吟 其六十二

宋代 邵雍
尧夫非是爱吟诗,诗是天津秋尽时。见惯不惊新物盛,话长难说故人稀。 云疏烟淡山仍远,露冷天高草已衰。赖有馀樽自斟酌,尧夫非是爱吟诗。
yáo fēi shì ài yín shī   shī shì tiān jīn qiū jǐn shí jiàn guàn jīng xīn shèng huà   cháng nán shuō rén    
yún shū yān dàn shān réng yuǎn   lěng tiān gāo cǎo shuāi lài yǒu zūn zhēn zhuó yáo   fēi shì ài yín shī