寿苏筑

明代 释函可
不厌人间水半卮,独将枯杖问须眉。鸡窗冷淡存馀雪,鹿野荒沉出别枝。 歌满关河聊当哭,食残铁石好支饥。旧时閒梦应频见,却恨残年叹未衰。
yàn rén jiān shuǐ bàn zhī   jiāng zhàng wèn méi chuāng lěng dàn cún xuě   鹿 huāng chén chū bié zhī    
mǎn guān liáo dāng   shí cán tiě shí hǎo zhī jiù shí xián mèng yīng pín jiàn què   hèn cán nián tàn wèi shuāi