首秋闻雁并怀敦煌知己

唐代 佚名
戎庭节物由来早,倏忽霜秋被寒草。旅雁噰噰□□□,羁人夜夜心如捣。 与君离别恨经年,何事音书遂黯然。肠断祇今□□□,□知西北泣云烟。
róng tíng jié yóu lái zǎo   shū shuāng qiū bèi hán cǎo yàn yōng yōng         rén xīn dǎo
jūn bié hèn jīng nián   shì yīn shū suì àn rán cháng duàn jīn           zhī 西 běi yún yān