寿母生朝 其一

宋代 朱熹
秋风萧爽天气凉,此日何日升斯堂。堂中老人寿而康,红颜绿鬓双瞳方。 家贫儿痴但深藏,五年不出门庭荒。灶陉十日九不炀,岂办甘脆陈壶觞。 低头包羞汗如浆,老人此心久已忘。一笑谓汝庸何伤,人间荣耀岂可常。 惟有道义思无疆,勉励汝节弥坚刚。熹前再拜谢阿娘,自古作善天降祥。 但愿年年似今日,老莱母子俱徜徉。
qiū fēng xiāo shuǎng tiān liáng   shēng táng táng zhōng lǎo rén shòu 寿 ér kāng   hóng yán 绿 bìn shuāng tóng fāng
jiā pín ér chī dàn shēn cáng   nián chū mén tíng huāng zào xíng shí jiǔ yáng   bàn gān cuì chén shāng
tóu bāo xiū hàn jiāng   lǎo rén xīn jiǔ wàng xiào wèi yōng shāng   rén jiān róng yào 耀 cháng
wéi yǒu dào jiāng   miǎn jié jiān gāng qián zài bài xiè ā niáng   zuò shàn tiān jiàng xiáng
dàn yuàn nián nián shì jīn   lǎo lái cháng yáng