瘦马行

唐代 杜甫
东郊瘦马使我伤,骨骼硉兀如堵墙。 绊之欲动转欹侧,此岂有意仍腾骧。 细看六印带官字,众道三军遗路旁。 皮干剥落杂泥滓,毛暗萧条连雪霜。 去岁奔波逐馀寇,骅骝不惯不得将。 士卒多骑内厩马,惆怅恐是病乘黄。 当时历块误一蹶,委弃非汝能周防。 见人惨澹若哀诉,失主错莫无晶光。 天寒远放雁为伴,日暮不收乌啄疮。 谁家且养愿终惠,更试明年春草长。
dōng jiāo shòu shǐ 使 shāng   qiáng
bàn zhī dòng zhuǎn   yǒu réng téng xiāng
kàn liù yìn dài guān   zhòng dào sān jūn páng
gàn luò   máo àn xiāo tiáo lián xuě shuāng
suì bēn zhú kòu   huá liú guàn jiāng
shì duō nèi jiù   chóu chàng kǒng shì bìng chéng huáng
dāng shí kuài jué   wěi fēi néng zhōu fáng
jiàn rén cǎn dàn ruò āi   shī zhǔ cuò jīng guāng
tiān hán yuǎn fàng yàn wèi bàn   shōu zhuó chuāng
shuí jiā qiě yǎng yuàn zhōng huì   gèng shì míng nián chūn cǎo zhǎng