寿楼春 为白琅季节母吴孺人赋

清代 陈维崧
蔻绡衣霓裳。配羿妃清冷,媭女苍凉。夜夜长歌寡鹄,短歌愁凰。 摧短鬓,为秋霜。染啼痕、眠芊幽篁。叹海碧天青,蟾孤兔老,六十载共姜。 筑柘馆,连芸窗。更授经帐底,画荻帘旁。机声中搀洛诵,书声琳琅。 剪玉树,成佳郎。羡季心、词坛擅场。侠哉女公孙,萱花柏舟千古香。
kòu xiāo cháng pèi fēi 羿 qīng lěng   cāng liáng cháng guǎ duǎn   chóu huáng      
cuī duǎn bìn   wèi qiū shuāng rǎn hén mián qiān yōu huáng tàn hǎi tiān qīng chán   lǎo liù shí zài   gòng jiāng        
zhù zhè guǎn   lián yún chuāng gēng shòu jīng zhàng huà   lián páng shēng zhōng chān luò sòng shū shēng   lín láng      
jiǎn shù   chéng jiā láng xiàn xīn tán shàn chǎng xiá zāi gōng sūn xuān huā bǎi   zhōu qiān xiāng