寿楼春

清代 冯煦
罗西堂青袍。算端阳闰后,芳俎频邀。却趁沤移前席,燕归新巢。 惊五度、风吹箫。又渡头、重歌离骚。记曲沼莲疏,曾楼梧冷,梦与断云遥。 同怀感,心忉忉。奈淮南清角,浙右惊涛。剩有衰髯如雪,古荆初苞。 还执手,临江皋。愿百年、同栖蓬蒿。任海内风尘,从兄去寻涪麓樵。
luó 西 táng qīng páo suàn duān yáng rùn hòu fāng   pín yāo què chèn ōu qián yàn guī   xīn cháo      
jīng fēng chuī xiāo yòu tóu zhòng sāo zhǎo lián shū céng lóu lěng   mèng duàn yún   yáo          
tóng huái 怀 gǎn   xīn dāo dāo nài huái nán qīng jiǎo zhè   yòu jīng tāo shèng yǒu shuāi rán xuě jīng   chū bāo      
hái zhí shǒu   lín jiāng gāo yuàn bǎi nián tóng péng hāo rèn hǎi nèi fēng chén cóng xiōng   xún qiáo