寿楼春

清代 吴藻
垂湘帘黄昏。映疏花琴瑟,凉月纷纷。渐觉轻罗称体,薄寒中人。 谁似我、双蛾颦。有素娥、涓涓啼痕。况墨会灵霄,瑶清仙侣,聚散半如云。 春归去,秋平分。感华年逝水,影事前尘。空自偷声减字,断肠回文。 扶病骨,招诗魂。忏旧愁、愁还翻新。但闲了琴床,金炉博山香不温。
chuí xiāng lián huáng hūn yìng shū huā qín liáng   yuè fēn fēn jiàn jué qīng luó chèn hán   zhòng rén      
shuí shì shuāng é pín yǒu é juān juān hén kuàng huì líng xiāo yáo qīng xiān   sàn bàn   yún          
chūn guī   qiū píng fēn gǎn huá nián shì shuǐ yǐng   shì qián chén kōng tōu shēng jiǎn duàn cháng   huí wén      
bìng   zhāo shī hún chàn jiù chóu chóu hái fān xīn dàn xián le qín chuáng jīn   shān xiāng wēn