寿李子先

宋代 程公许
正阳用事月初吉,骑鲸之孙生此日。 滴露能将三画吞,积风少忍六月息。 平生最耐反复看,其文炳彪心地直。 骨肉十年长眼青,今年差觉丛谈密。 一尊称处风风晓。红药丫头香露湿。 谁令绝艳殿光景,群葩敛避表独立。 洗尽人间丹粉妍,倾国倾城须正色。 文章瑞世宁论晚,时来造物能借力。 为君折花起长歌,请君满引无余沥。 丹霄一武不难梯,更看飞阶弄吟笔。
zhèng yáng yòng shì yuè chū   jīng zhī sūn shēng  
néng jiāng sān huà tūn   fēng shǎo rěn liù yuè  
píng shēng zuì nài fǎn kàn   wén bǐng biāo xīn zhí  
ròu shí nián zhǎng yǎn qīng   jīn nián chà jué cóng tán  
zūn chēng chù fēng fēng xiǎo hóng yào tou xiāng shī   湿  
shuí lìng jué yàn diàn 殿 guāng jǐng   qún liǎn biǎo  
jìn rén jiān dān fěn yán   qīng guó qīng chéng zhèng  
wén zhāng ruì shì níng lùn wǎn   shí lái zào néng jiè  
wèi jūn zhé huā cháng   qǐng jūn mǎn yǐn  
dān xiāo nán   gèng kàn fēi jiē nòng yín