寿栎堂前小山峰凌霄花盛开,葱蒨如画,因名

宋代 范成大
天风摇曳宝花垂,花下仙人住翠微。 一夜新枝香焙暖,旋薰金缕绿罗衣。 山容花意各翔空,题作凌霄第一峰。 门外轮蹄尘扑地,呼来借与一枝筇。
tiān fēng yáo bǎo huā chuí   huā xià xiān rén zhù cuì wēi
xīn zhī xiāng bèi nuǎn   xuán xūn jīn 绿 luó
shān róng huā xiáng kōng   zuò líng xiāo fēng
mén wài lún chén   lái jiè zhī qióng