寿考如富贵

宋代 陆游
寿考如富贵,初亦不自知;邂逅偶不死,亦或至期颐。 予少多疾恙,五十已遽衰,齿摇颔须白,萧然蒲柳姿。 俛仰忽二纪,卧病实半之。 富贵不可求,寿亦岂汝私?万事付自然,孰为乐与悲?惟当老益学,易箦以为期。
shòu 寿 kǎo guì   chū zhī   xiè hòu ǒu   huò zhì
shǎo duō yàng   shí shuāi   chǐ 齿 yáo hàn bái   xiāo rán liǔ 姿
yǎng èr   bìng shí bàn zhī
guì qiú   shòu 寿   wàn shì rán   shú wéi bēi   wéi dāng lǎo xué   wéi