寿黄兴岐

清代 成鹫
先生先子之所畏,忆我为儿始七岁。大人抱我置左膝,隔坐与君论文字。 我时仅识之与无,侧耳静听无欢呼。上客骐驎笑相许,岂知长大成蹇驴。 蹇驴畏走三城道,踯躅秋风啮秋草。故人相见惊相识,我渐就衰君已老。 我衰不足惜,君老头还黑。交游半作乘车人,诸生尽是文章伯。 先生两眼大如箕,世上红尘污不得。一日读书能几回,山中甲子去复来。 诗书之外何有哉,眼前穷达皆尘埃。青兕爵,丹砂杯,为君寿,酌君醅。 饮此不得老,日月重皑皑。海水浅,河水清,美人更筑黄金台。
xiān sheng xiān zhī suǒ wèi   wèi ér shǐ suì rén bào zhì zuǒ   zuò jūn lùn wén    
shí jǐn shí zhī   ěr jìng tīng huān shàng lín xiào xiāng   zhī zhǎng chéng jiǎn    
jiǎn wèi zǒu sān chéng dào   zhí zhú qiū fēng niè qiū cǎo rén xiàng jiàn jīng xiāng shí   jiàn jiù shuāi jūn lǎo    
shuāi   jūn lǎo tóu hái hēi jiāo yóu bàn zuò chéng chē rén zhū   shēng jìn shì wén zhāng    
xiān sheng liǎng yǎn   shì shàng hóng chén shū néng huí shān   zhōng jiǎ lái    
shī shū zhī wài yǒu zāi   yǎn qián qióng jiē chén āi qīng jué dān   shā bēi wèi   jūn shòu zhuó 寿   jūn pēi    
yǐn lǎo   yuè zhòng ái ái hǎi shuǐ qiǎn   shuǐ qīng měi   rén gèng zhù huáng jīn tái