寿华母

明代 顾璘
莱妇仍闻住帝城,班姑何必教宫庭。家规累世传为训,子姓成行颔不名。 舞鹤自能翻寿曲,萱花元解散忧情。琼筵绣轴寻常事,总让高门孝友声。
lái réng wén zhù chéng   bān jiào gōng tíng jiā guī lěi shì chuán wèi xùn   xìng chéng háng hàn míng
néng fān shòu 寿   xuān huā yuán jiě sàn yōu qíng qióng yán xiù zhóu xún cháng shì   zǒng ràng gāo mén xiào yǒu shēng