收汉老弟近书知十全遂勿药之喜慰可知也但未

宋代 虞俦
一日思郡一度年,家山好在落霞边。 飞鸿日去情何限,黄耳书来病已痊。 欹枕池塘春草梦,闭门风雨落梅天。 南坡政恐春留住,过我何时果着鞭。
jùn nián   jiā shān hǎo zài luò xiá biān  
fēi hóng 鸿 qíng xiàn   huáng ěr shū lái bìng quán  
zhěn chí táng chūn cǎo mèng   mén fēng luò méi tiān  
nán zhèng kǒng chūn liú zhù   guò shí guǒ zhuó biān