寿法椿长老二首

宋代 陈著
慈云一坐十年过,耐受空门末劫魔。 晨粥应缘千里到,秋粮入供寸功磨。 当风松干神弥爽,经雪梅花韵更多。 大地山河供一笑,底须天女问云何。
yún zuò shí nián guò   nài shòu kōng mén jié  
chén zhōu yìng yuán qiān dào   qiū liáng gōng cùn gōng  
dāng fēng sōng gàn shén shuǎng   jīng xuě méi huā yùn gèng duō  
shān gōng xiào   tiān wèn yún