受恩深

宋代 柳永
雅致装庭宇。黄花开淡泞。细香明艳尽天与。助秀色堪餐 ,向晓自有真珠露。刚被 金钱妒。拟买断秋天,容易独步。 粉蝶无情蜂已去。要上金尊,惟有诗人鸳鸯浦。待宴赏重 阳,恁时尽把芳心吐。陶 令轻回顾。免憔悴东篱,冷烟寒雨。
zhì zhuāng tíng huáng huā kāi dàn nìng xiāng míng yàn jǐn tiān zhù xiù kān cān
  xiàng xiǎo yǒu zhēn zhū gāng bèi
jīn qián mǎi duàn qiū tiān   róng
fěn dié qíng fēng yào shàng jīn zūn   wéi yǒu shī rén yuān yāng dài yàn shǎng zhòng
yáng   nèn shí jǐn fāng xīn táo
lìng qīng huí miǎn qiáo cuì dōng   lěng yān hán