首春连阴

宋代 陆游
入春十日九日阴,积雪未解雨复霪;西家船漏湖水涨,东家驴病街泥深。 去秋宿麦不入土,今年米贵如黄金。 老妪哭子那可听,僵死不覆黔娄衾!州家遣骑馈春酒,欲饮复止吾何心?出门空叹岁华速,已见微绿生高林。
chūn shí jiǔ yīn   xuě wèi jiě yín   西 jiā chuán lòu shuǐ zhǎng   dōng jiā bìng jiē shēn  
qiū 宿 mài   jīn nián guì huáng jīn  
lǎo zi tīng   jiāng qián lóu qīn   zhōu jiā qiǎn kuì chūn jiǔ   yǐn zhǐ xīn   chū mén kōng tàn suì huá   jiàn wēi 绿 shēng gāo lín