明代 释函可
万里空拳出塞时,一枝竹杖不相携。翻云覆雨看人世,运水搬柴学祖师。 龙藏搜穷没可把,凤楼修就亦奚为。只今两肘捉襟见,黄叶拈来诳小儿。
wàn kōng quán chū sài shí   zhī zhú zhàng xiāng xié fān yún kàn rén shì yùn   shuǐ bān chái xué shī    
lóng cáng sōu qióng méi   fèng lóu xiū jiù wèi zhī jīn liǎng zhǒu zhuō jīn jiàn huáng   niān lái kuáng xiǎo ér