狮子林歌

清代 吴锡麒
雄雷震空六甲驱,空青塞户阴模糊。卷毛舕舌形状殊,逃尽虎豹豺狼貙。 谛视细细苍苔铺,伏而不动非石乎。陡回惊悸生欢娱,洞天咫尺开仙都。 中不百亩蛇线纡,五里十里盘崎岖。前之升者猱附涂,以踵摩顶仰可呼。 忽然索之又亡逋,白日在空午欲晡。翻身跳入壶公壶。 四壁翠洒松雨粗。松生石隙老更腴,不阶尺土元气扶。 松耶石耶德不孤,石以松古青逼肤,松以石怪垂龙胡。 天风来往调笙竽,满身云气留斯须。出门舆马喧九衢,胸中了了丘壑俱。 吁嗟乎!胸中了了丘壑俱,千秋画本思倪迂。
xióng léi zhèn kōng liù jiǎ   kōng qīng sāi yīn juǎn máo tàn shé xíng zhuàng shū táo   jǐn bào chái láng chū    
shì cāng tái   ér dòng fēi shí dǒu huí jīng shēng huān dòng   tiān zhǐ chǐ kāi xiān dōu    
zhōng bǎi shé xiàn 线   shí pán qián zhī shēng zhě náo   zhǒng dǐng yǎng    
rán suǒ zhī yòu wáng   bái zài kōng fān shēn tiào gōng    
cuì sōng sōng shēng shí lǎo gēng   jiē chǐ yuán    
sōng shí   shí sōng qīng   sōng shí guài chuí lóng  
tiān fēng lái wǎng diào shēng   mǎn shēn yún liú chū mén xuān jiǔ xiōng   zhōng liǎo liǎo qiū    
jiē   xiōng zhōng liǎo liǎo qiū   qiān qiū huà běn