失子

金朝 王若虚
妍妍掌中儿,舍我一何遽。其来谁使之,而复奄然去。 平生三举子,随灭如朝露。顾我能无悲,其如天有数。 自从学道来,众苦颇易度。有后固所期,诚无亦何惧。 人生得清安,政以累轻故。婚娶眼前劳,记遗身后虑。 百年曾几何,为此雏稚误。顾语长号妻,此理亦应谕。
yán yán zhǎng zhōng ér   shě lái shuí shǐ 使 zhī   ér yǎn rán
píng shēng sān   suí miè zhāo néng bēi   tiān yǒu shù
cóng xué dào lái   zhòng yǒu hòu suǒ   chéng
rén shēng de qīng ān   zhèng lèi qīng hūn yǎn qián láo   shēn hòu
bǎi nián céng   wèi chú zhì cháng hào   yīng