示诸子

明代 释函可
我头久已白,我齿久已坠。我耳近复聋,我目近复瞆。 我腹不耐餐,况复寒伤肺。馀生过十年,安得长汝俟。 今日复来日,今岁复来岁。少壮亦已亡,老病谁复在。 好日信无多,良遇安能再。古圣喻为山,进止存一篑。 勿以将成堕,勿以初心委。勿以愚自甘,勿以智自废。 人世何足云,死生事乃大。若不早自决,后来谁汝代。 我生亦平平,我死汝必悔。汝命金石坚,汝缘胡可恃。 努力复努力,勿更须臾待。阖眼即他生,他生未必会。
tóu jiǔ bái   chǐ 齿 jiǔ zhuì ěr jìn lóng   jìn kuì
nài cān   kuàng hán shāng fèi shēng guò shí nián   ān zhǎng
jīn lái   jīn suì lái suì shào zhuàng wáng   lǎo bìng shuí zài
hǎo xìn duō   liáng ān néng zài shèng wéi shān   jìn zhǐ cún kuì
jiāng chéng duò   chū xīn wěi gān   zhì fèi
rén shì yún   shēng shì nǎi ruò zǎo jué   hòu lái shuí dài
shēng píng píng   huǐ mìng jīn shí jiān   yuán shì
  gèng dài yǎn shēng   shēng wèi huì