石竹花

唐代 齐己
石竹花开照庭石,红藓自禀离宫色。一枝两枝初笑风, 猩猩血泼低低丛。常嗟世眼无真鉴,却被丹青苦相陷。 谁为根寻造化功,为君吐出淳元胆。白日当午方盛开, 彤霞灼灼临池台。繁香浓艳如未已,粉蝶游蜂狂欲死。
shí zhú huā kāi zhào tíng shí   hóng xiǎn bǐng gōng zhī liǎng zhī chū xiào fēng  
xīng xing xuè cóng cháng jiē shì yǎn zhēn jiàn   què bèi dān qīng xiāng xiàn
shuí wèi gēn xún zào huà gōng   wèi jūn chū chún yuán dǎn bái dāng fāng shèng kāi  
tóng xiá zhuó zhuó lín chí tái fán xiāng nóng yàn wèi   fěn dié yóu fēng kuáng