示诸儿

宋代 洪咨夔
徂徕古君子,泾渭何太明。 一奸众稷契,诗作奇祸萌。 奸人挤之死,既死气未平。 锐欲剖其棺,谓北走犹生。 妻子坐冻馁,不断啼号声。 富韩各分俸,买田活其婴。 吾疏视彼诗,历数群公卿。 触怒非一竦,举朝眼瞠瞠。 所赖天子圣,不死五鼎烹。 斥归天目下,石田力躬耕。 田少食指多,读书饥鸢鸣。 此身不足忧,忧我身后惸。 富韩不常有,勉哉自玉成。 忍贫知好修,道在困亦亨。
lái jūn zi   jīng wèi tài míng  
jiān zhòng   shī zuò huò méng  
jiān rén zhī   wèi píng  
ruì pōu guān   wèi běi zǒu yóu shēng  
zuò dòng něi   duàn háo shēng  
hán fēn fèng   mǎi tián huó yīng  
shū shì shī   shǔ qún gōng qīng  
chù fēi sǒng   cháo yǎn chēng chēng  
suǒ lài tiān shèng   dǐng pēng  
chì guī tiān xià   shí tián gōng gēng  
tián shǎo shí zhǐ duō   shū yuān míng  
shēn yōu   yōu shēn hòu qióng  
hán cháng yǒu   miǎn zāi chéng  
rěn pín zhī hǎo xiū   dào zài kùn hēng