石竹

宋代 张耒
真竹乃不华,尔独艳暮春。 何妨儿女眼,谓尔胜霜筠。 世无王子猷,岂有知竹人。 粲粲好自持,时来称此君。
zhēn zhú nǎi huá   ěr yàn chūn  
fáng ér yǎn   wèi ěr shèng shuāng yún  
shì wáng yóu   yǒu zhī zhú rén  
càn càn hǎo chí   shí lái chēng jūn