石州慢·野色惊秋

宋代 张炎
野色惊秋,随意散愁,踏碎黄叶。谁家篱院闲花,似语试妆娇怯。行行步影,未教背写腰肢,一搦犹立门前雪。依约镜中春,又无端轻别。痴绝。汉皋何处,解佩何人,底须情切。空引东邻,遗恨丁香空结。十年旧梦,谩馀恍惚云窗,可怜不是当时蝶。深夜醉醒来,好一庭风月。
jīng qiū   suí sàn chóu   suì huáng shuí jiā yuàn xián huā   shì shì zhuāng jiāo qiè xíng xíng yǐng   wèi jiào bèi xiě yāo zhī   nuò yóu mén qián xuě yuē jìng zhōng chūn   yòu duān qīng bié chī jué hàn gāo chǔ   jiě pèi rén   qíng qiē kōng yǐn dōng lín   hèn dīng xiāng kōng jié shí nián jiù mèng   mán huǎng yún chuāng   lián shì dāng shí dié shēn zuì xǐng lái   hǎo tíng fēng yuè