石州慢

元代 姚燧
高与双崖,冯雪魏青,三子皆人杰。当年惯见中宵,天外德星难拆。 华觞雕俎,清辞细切琅玕,定应袖有锟铻铁。而我独离群,卧南阳甘节。 书绝。故人石影新翻,欲谱调疏声拙。谁遣巫阳,唤起腾王长别。 珠帘画栋,萦飞南浦朝云,当时此句虽清切。何似倚危阑,满西山晴雪。
gāo shuāng   féng xuě wèi qīng   sān zi jiē rén jié dāng nián guàn jiàn zhōng xiāo tiān   wài xīng nán chāi    
huá shāng diāo   qīng qiè láng gān   dìng yīng xiù yǒu kūn tiě ér qún   nán yáng gān jié    
shū jué rén shí yǐng xīn fān   diào shū shēng zhuō shuí qiǎn yáng huàn   téng wáng cháng bié      
zhū lián huà dòng   yíng fēi nán zhāo yún   dāng shí suī qīng qiē wēi lán mǎn   shān 西 qíng xuě