实之有诗复次其韵

宋代 黄公度
鞅掌从王事,招邀愧主人。 弹琴秋叶落,听雨夜床亲。 岁月何妨纪,诗篇莫厌频。 要令千载下,不但数姜秦。
yāng zhǎng cóng wáng shì   zhāo yāo kuì zhǔ rén  
tán qín qiū luò   tīng chuáng qīn  
suì yuè fáng   shī piān yàn pín  
yào lìng qiān zǎi xià   dàn shù jiāng qín