示侄孙生蕃

明代 王夫之
忘却人閒事,始识书中字。识得书中字,自会人閒事。 俗气如糨糊,封令心窍闭。俗气如岚疟,寒往热又至。 俗气如炎蒸,而往依坑厕。俗气如游蜂,痴迷投窗纸。 堂堂大丈夫,与古人何异。万里任翱翔,何肯缚双翅。 盐米及鸡豚,琐屑计微利。市贾及村氓,与之争客气。 以我千金躯,轻入茶酒肆。汗流浃衣裾,拿三而道四。 既为儒者流,非胥亦非隶。高谈问讼狱,开口即赋税。 议论官贪廉,张唇任讥刺。拙者任吾欺,贤者还生忌。 摩肩观戏场,结友礼庙寺。半截织锦袜,几领厚绵絮。 更仆数不穷,总是孽风吹。吾家自维扬,来此十三世。 虽有文武殊,所向惟廉耻。不随浊水流,宗支幸不坠。 传家一卷书,惟在尔立志。凤飞九千仞,燕雀独相视。 不饮酸臭浆,閒看傍人醉。识字识得真,俗气自远避。 人字两撇捺,原与禽字异。潇洒不沾泥,便与天无二。 汝年正英少,高远何难企。医俗无别方,惟有读书是。
wàng què rén xián shì   shǐ shí shū zhōng shí de shū zhōng   huì rén xián shì    
jiàng   fēng lìng xīn qiào lán nüè hán   wǎng yòu zhì    
yán zhēng   ér wǎng kēng yóu fēng chī   tóu chuāng zhǐ    
táng táng zhàng   rén wàn rèn áo xiáng   kěn shuāng chì    
yán tún   suǒ xiè wēi shì cūn méng   zhī zhēng qi    
qiān jīn   qīng chá jiǔ hàn liú jiā   sān ér dào    
wèi zhě liú   fēi fēi gāo tán wèn sòng kāi   kǒu shuì    
lùn guān tān lián   zhāng chún rèn zhuō zhě rèn xián   zhě hái shēng    
jiān guān chǎng   jié yǒu miào bàn jié zhī jǐn   lǐng hòu mián    
gēng shù qióng   zǒng shì niè fēng chuī jiā wéi yáng lái   shí sān shì    
suī yǒu wén shū   suǒ xiàng wéi lián chǐ suí zhuó shuǐ liú zōng   zhī xìng zhuì    
chuán jiā juàn shū   wéi zài ěr zhì fèng fēi jiǔ qiān rèn yàn   què xiāng shì    
yǐn suān chòu jiāng   xián kàn bàng rén zuì shí shí de zhēn   yuǎn    
rén liǎng piē   yuán qín xiāo zhān biàn   便 tiān èr    
nián zhèng yīng shǎo   gāo yuǎn nán bié fāng wéi   yǒu shū shì