石芝诗(并引)

宋代 苏轼
予昔梦食石芝,作诗记之,今乃真得石芝于海上,子由和前诗见寄。 予顷在京师,有凿井得如小儿手以献者,臂指皆具,肤理若生。 予闻之隐者曰,此肉芝也,与子由烹而食之。 追记其事,复次前韵。 土中一掌婴儿新,爪指良是肌骨匀。 见之怖走谁敢食,天赐我尔不及宾。 旌阳远游同一许,长史玉斧皆门户。 我家韦布三百年,只有阴功不知数。 跪陈八簋加六瑚,化人视之真块苏。 肉芝烹熟石芝老,笑唾熊掌嚬雕胡。 老蚕作茧何时脱,梦想至人空激烈。 古来大药不可求,真契当如磁石铁。
mèng shí shí zhī   zuò shī zhī   jīn nǎi zhēn shí zhī hǎi shàng   zi yóu qián shī jiàn  
qǐng zài jīng shī   yǒu záo jǐng xiǎo ér shǒu xiàn zhě   zhǐ jiē   ruò shēng  
wén zhī yǐn zhě yuē   ròu zhī   zi yóu pēng ér shí zhī  
zhuī shì   qián yùn  
zhōng zhǎng yīng ér xīn   zhǎo zhǐ liáng shì yún  
jiàn zhī zǒu shuí gǎn shí   tiān ěr bīn  
jīng yáng yuǎn yóu tóng   zhǎng shǐ jiē mén  
jiā wéi sān bǎi nián   zhǐ yǒu yīn gōng zhī shù  
guì chén guǐ jiā liù   huà rén shì zhī zhēn kuài  
ròu zhī pēng shú shí zhī lǎo   xiào tuò xióng zhǎng pín diāo  
lǎo cán zuò jiǎn shí tuō   mèng xiǎng zhì rén kōng liè  
lái yào qiú   zhēn dāng shí tiě