十蒸

明代 释函是
篱落难为色,山寒情不胜。素襟堪对石,幽韵却疑僧。 冻腊他年恨,春光昔日曾。霜中谁可念,令我独凭陵。
luò nàn wèi   shān hán qíng shèng jīn kān duì shí   yōu yùn què sēng
dòng nián hèn   chūn guāng céng shuāng zhōng shuí niàn   lìng píng líng