十蒸
山径横斜好共僧,孤云野鹤碧崚嶒。相看石上寒如此,坐到花残春未曾。
澹影情疏应似我,晓风人外若为朋。纸窗竹屋凄清处,一片禅心不可胜。
shān
山
jìng
径
héng
横
xié
斜
hǎo
好
gòng
共
sēng
僧
,
gū
孤
yún
云
yě
野
hè
鹤
bì
碧
líng
崚
céng
嶒
。
。
xiāng
相
kàn
看
shí
石
shàng
上
hán
寒
rú
如
cǐ
此
,
zuò
坐
dào
到
huā
花
cán
残
chūn
春
wèi
未
céng
曾
。
。
dàn
澹
yǐng
影
qíng
情
shū
疏
yīng
应
shì
似
wǒ
我
,
xiǎo
晓
fēng
风
rén
人
wài
外
ruò
若
wéi
为
péng
朋
。
。
zhǐ
纸
chuāng
窗
zhú
竹
wū
屋
qī
凄
qīng
清
chù
处
,
yī
一
piàn
片
chán
禅
xīn
心
bù
不
kě
可
shèng
胜
。
。