示赵彦和

元代 王庭筠
四柳危亭坐晚阴,殷勤鸡黍故人心。儿孙满眼田园乐,花木成阴年岁深。 十亩苍烟秋放鹤,一帘凉月夜横琴。家山活计良如此,归兴秋风已不禁。
liǔ wēi tíng zuò wǎn yīn   yīn qín shǔ rén xīn ér sūn mǎn yǎn tián yuán   huā chéng yīn nián suì shēn
shí cāng yān qiū fàng   lián liáng yuè héng qín jiā shān huó liáng   guī xīng qiū fēng jīn