适斋先生续乐天达哉行因继其后诗虽不工聊抒

宋代 姜特立
乐天吾所敬,挂冠方一年。 家事能几何,处置有后先。 始卖南坊园,次卖东郭田。 末乃货其庐,缗钱可三千。 不为子孙计,冀可了目前。 呜呼古之人,未易相比肩。 颜子附郭外,不闻鬻其阡。 渊明松菊迳,仲蔚蓬莱间。 阙一尚不可,而况尽弃捐。 先生果何心,达者未必然。 适斋坚主人,归卧甬水边。 家中无留贸,饥食困即眠。 不可学其可,已省区中缘。 嗟哉我何人,爱慕此二贤。 素贫乏常产,晚有屋数椽。 圣君不忍弃,未许车高悬。 月散官中粟,不蓄棒余钱。 性复喜宾客,日日罗槃筵。 万事不挂眼,尚为诗所缠。 山上列花木,山下疏清泉。 终日自逍遥,濠上乐亦全。 起予者谁欤,三诵达哉篇。
tiān suǒ jìng   guà guān fāng nián  
jiā shì néng   chǔ zhì yǒu hòu xiān  
shǐ mài nán fāng yuán   mài dōng guō tián  
nǎi huò   mín qián sān qiān  
wéi sūn   le qián  
zhī rén   wèi xiāng jiān  
yán zi guō wài   wén qiān  
yuān míng sōng jìng   zhòng wèi péng lái jiān  
quē shàng   ér kuàng jǐn juān  
xiān sheng guǒ xīn   zhě wèi rán  
shì zhāi jiān zhǔ rén   guī yǒng shuǐ biān  
jiā zhōng liú mào   shí kùn mián  
xué   shěng zhōng yuán  
jiē zāi rén   ài èr xián  
pín cháng chǎn   wǎn yǒu shù chuán  
shèng jūn rěn   wèi chē gāo xuán  
yuè sàn guān zhōng   bàng qián  
xìng bīn   luó pán yán  
wàn shì guà yǎn   shàng wèi shī suǒ chán  
shān shàng liè huā   shān xià shū qīng quán  
zhōng xiāo yáo   háo shàng quán  
zhě shuí   sān sòng zāi piān