诗赠王

宋代 孔平仲
广庭试群材,俊笔驰短晷。锁厅争第一,乃后二三子。 骑龙失头角,十载困泥滓。泛舟自淮南,得邑穷楚尾。 江上始相逢,清名久吾耳。油然睹颜色,悦泽已可喜。 博学有渊源,高谈见根柢。有如万斛钟,久叩声益起。 如君岂易得,蹭蹬乃在此。棫朴析为薪,奈何遗杞梓。 我本世畸人,儳焉顽似鄙。一官傍松楸,自足胜朱紫。 功名已灰心,藜藿思没齿。欲结方外游,徜徉访云水。 闻君亦有意,不恋五斗米。笑指庐山高,论交从此始。
guǎng 广 tíng shì qún cái   jùn chí duǎn guǐ suǒ tīng zhēng nǎi   hòu èr sān    
lóng shī tóu jiǎo   shí zài kùn fàn zhōu huái nán   qióng chǔ wěi    
jiāng shàng shǐ xiāng féng   qīng míng jiǔ ěr yóu rán yán yuè      
xué yǒu yuān yuán   gāo tán jiàn gēn yǒu wàn zhōng jiǔ   kòu shēng    
jūn   cèng dèng nǎi zài wéi xīn nài      
běn shì rén   chán yān wán shì guān bàng sōng qiū   shèng zhū    
gōng míng huī xīn   huò chǐ 齿 jié fāng wài yóu cháng   yáng fǎng yún 访 shuǐ    
wén jūn yǒu   liàn dǒu xiào zhǐ shān gāo lùn   jiāo cóng shǐ